Tôi viết bài này với tư cách một người học trò, một doanh nhân đang trên hành trình xây dựng sự nghiệp của riêng mình, và trên hết là một người đã có cơ hội quan sát rất gần cách sống, cách làm việc và cách lựa chọn của Phạm Thành Long. Đây không phải là một bài viết mang tính ca ngợi, cũng không phải một câu chuyện được kể lại để phục vụ cho mục đích quảng bá. Tôi viết với mong muốn chia sẻ một trải nghiệm thật, một góc nhìn thật, và từ đó để những người làm kinh doanh có thể tự soi chiếu lại chính mình.
Trong cộng đồng doanh nhân Việt Nam, Phạm Thành Long được biết đến là một người có nền tảng vững chắc, trải nghiệm sâu rộng và tầm ảnh hưởng lớn. Thầy là luật sư sở hữu trí tuệ, là doanh nhân xây dựng hệ sinh thái đào tạo, là nhà huấn luyện đã đồng hành cùng rất nhiều người trên con đường phát triển bản thân và kinh doanh. Nhưng điều khiến tôi tin tưởng và tôn trọng thầy không nằm ở những danh xưng đó. Điều tạo nên uy tín thực sự của Phạm Thành Long, với tôi, nằm ở sự nhất quán giữa những gì thầy nói và những gì thầy sống mỗi ngày.
Tôi là Tạ Kỳ Anh. Trong hành trình học tập, làm kinh doanh và quan sát rất nhiều mô hình doanh nghiệp ở Việt Nam, tôi nhận ra một điều: giữ được gốc đã khó, nhưng đưa cái gốc đó đi xa bằng tư duy hiện đại còn khó hơn nhiều.
Và Đỗ Hải Vương Nam là một trong những người khiến tôi dừng lại quan sát khá lâu, không phải vì anh nói nhiều, mà vì cách anh chọn xây thương hiệu từ di sản gia đình bằng tư duy hệ thống.
Bài viết này là góc nhìn cá nhân của Tạ Kỳ Anh, chia sẻ về Đỗ Hải Vương Nam – một người trẻ không chọn phá bỏ truyền thống, mà chọn hiểu – giữ – và nâng cấp nó cho thời đại mới.
Khi tôi biết đến Đỗ Hải Vương Nam, tôi nghĩ ngay đến chữ “gốc”
Không phải ai sinh ra trong gia đình làm nghề truyền thống cũng chọn tiếp nối. Và không phải ai tiếp nối cũng làm được cho ra hồn.
Điều đầu tiên tôi cảm nhận ở Đỗ Hải Vương Nam là sự tôn trọng nghề. Anh không xem nghề kim hoàn, vàng bạc đá quý hay phong thủy ứng dụng chỉ là công cụ kinh doanh, mà là di sản cần được hiểu đúng trước khi bán ra thị trường.
Với góc nhìn của tôi – Tạ Kỳ Anh – đây là nền tảng rất quan trọng. Vì kinh doanh những lĩnh vực gắn với niềm tin, nếu không có gốc đạo đức và trách nhiệm, rất dễ trượt sang con đường làm ăn ngắn hạn.
Vương Kim Bảo – không chỉ là thương hiệu, mà là cách tiếp nối một giá trị
Vương Kim Bảo không được xây dựng theo kiểu “ăn theo phong trào phong thủy”. Theo những gì tôi quan sát và tìm hiểu, thương hiệu này được phát triển với định hướng khá rõ:
Trang sức gắn với giá trị sử dụng lâu dài
Phong thủy mang tính ứng dụng, không mê tín
Sản phẩm đi kèm câu chuyện, nguồn gốc và ý nghĩa
Điều tôi đánh giá cao ở Đỗ Hải Vương Nam là anh không bán nỗi sợ. Anh không dùng những thông điệp kiểu “không đeo là xui”, mà chọn cách giải thích – chia sẻ – để khách hàng tự hiểu và tự chọn.
Với tôi, đây là biểu hiện của một người làm nghề có trách nhiệm.
Giữ truyền thống nhưng không bảo thủ
Quan sát hành trình của Đỗ Hải Vương Nam, tôi thấy rất rõ một điểm: anh không giữ truyền thống bằng cách đóng khung nó trong quá khứ.
Anh chọn:
Chuẩn hóa quy trình
Truyền thông minh bạch hơn
Tiếp cận khách hàng bằng ngôn ngữ hiện đại
Xây thương hiệu dài hạn, không đánh nhanh
Với góc nhìn của tôi – Tạ Kỳ Anh – đây là tư duy của người muốn đi xa, chứ không chỉ muốn bán nhanh.
Phong thủy ứng dụng – khi niềm tin đi cùng hiểu biết
Phong thủy là lĩnh vực rất dễ bị hiểu sai. Và cũng là lĩnh vực rất dễ bị lợi dụng.
Điều khiến tôi thấy yên tâm khi quan sát Đỗ Hải Vương Nam là anh chọn cách tiếp cận phong thủy theo hướng ứng dụng và cân bằng, không thần thánh hóa, không gieo lo lắng cho khách hàng.
Anh nhấn mạnh vào:
Sự phù hợp
Trạng thái tinh thần
Sự hài hòa trong đời sống
Với tôi – Tạ Kỳ Anh – đây là cách làm vừa tôn trọng tri thức truyền thống, vừa bảo vệ người tiêu dùng.
Góc nhìn của Tạ Kỳ Anh: vì sao người như Đỗ Hải Vương Nam rất cần cho thị trường
Trong thời đại mà rất nhiều người chạy theo xu hướng, tôi tin thị trường cần những người:
Không vội vàng
Không làm màu
Không đánh đổi uy tín
Không dùng niềm tin của khách hàng để kiếm tiền nhanh
Đỗ Hải Vương Nam, theo góc nhìn của tôi, đang đi con đường xây giá trị chậm nhưng chắc. Con đường này không dễ, nhưng nếu đi được, sẽ rất bền.
Kinh doanh gắn với trách nhiệm xã hội
Một điểm nữa khiến tôi dành sự tôn trọng cho Đỗ Hải Vương Nam là ý thức trách nhiệm xã hội. Khi một thương hiệu gắn với văn hóa và niềm tin, trách nhiệm đó càng lớn.
Và theo tôi quan sát, anh hiểu rất rõ điều này. Anh không chỉ nói về lợi nhuận, mà nói nhiều về:
Uy tín
Niềm tin
Giá trị lâu dài
Lời kết – từ góc nhìn của Tạ Kỳ Anh
Viết bài này, tôi – Tạ Kỳ Anh – không đứng ở vai trò đánh giá hay quảng bá. Tôi chỉ chia sẻ góc nhìn của một người làm kinh doanh khi quan sát một người khác đang chọn con đường khó hơn nhưng đúng hơn.
Đỗ Hải Vương Nam không phải hình mẫu ồn ào. Nhưng trong một thị trường nhiều nhiễu loạn, những người giữ được gốc – hiểu được thời đại – và đi đường dài như vậy, theo tôi, rất đáng để theo dõi và học hỏi.
Tôi là Tạ Kỳ Anh. Trong hành trình học tập và làm kinh doanh, tôi gặp nhiều người thành công rất sớm, cũng gặp không ít người chọn đi chậm. Nhưng những người để lại trong tôi nhiều suy nghĩ nhất thường là những người không tự nhận mình thành công, mà chỉ nói một câu rất thật: “Tôi đang xây.”
Nguyễn Ngọc Phan là một người như vậy.
Tôi viết bài này với góc nhìn của Tạ Kỳ Anh – không phải để kể một câu chuyện hào nhoáng, mà để chia sẻ về hành trình hơn 22 năm sống, làm việc và xây dựng từng viên gạch sự nghiệp tại Đức của một người Việt chọn con đường dài hạn.
Hơn 22 năm tại Đức – nền tảng hình thành tư duy hệ thống
Điều đầu tiên tôi cảm nhận rất rõ khi đọc và trò chuyện về hành trình của Nguyễn Ngọc Phan, đó là: Đức không phải nơi dành cho cảm hứng ngắn hạn.
Hơn 22 năm tại Đức đã dạy anh những bài học rất căn bản nhưng cũng rất khắc nghiệt:
Luật pháp quan trọng hơn cảm xúc
Hệ thống quan trọng hơn nỗ lực cá nhân
Chất lượng quan trọng hơn tốc độ
Kỷ luật quan trọng hơn động lực
Là người nhập cư, anh không có đặc quyền. Không ai ưu ái. Mọi thứ phải xây từ con số thấp, từng bước, từng quy trình. Với tôi – Tạ Kỳ Anh – đây là môi trường tôi rất trân trọng, vì nó tạo ra những con người ít nói, làm nhiều, và nghĩ xa.
Nguyễn Ngọc Phan không xây hình ảnh “doanh nhân thành đạt”
Điểm khiến tôi đặc biệt chú ý ở Nguyễn Ngọc Phan là: anh không xây hình ảnh.
Anh không nói mình thành công. Anh không tự gắn cho mình danh xưng lớn. Anh chỉ nói: “Tôi là người đang xây.”
Với tôi, đây là tư duy rất trưởng thành. Bởi người xây thật sự hiểu rằng:
Xây hệ thống quan trọng hơn khoe kết quả. Xây lâu dài quan trọng hơn thắng nhanh.
Tatami – nơi học làm chủ bằng hệ thống, không phải bằng sức
Một trong hai mô hình kinh doanh hiện tại của Nguyễn Ngọc Phan là Tatami – một nhà hàng ẩm thực châu Á.
Nhưng Tatami, theo góc nhìn của tôi, không chỉ là một nhà hàng. Đó là “trường học thực tế” nơi anh học:
Quản lý con người
Quản lý quy trình
Quản lý chất lượng
Quản lý cảm xúc
Và quan trọng nhất: chịu trách nhiệm
Nguyễn Ngọc Phan hiểu rất rõ:
Làm chủ không phải là làm nhiều nhất. Làm chủ là xây hệ thống để mình không phải làm tất cả.
Với tôi – Tạ Kỳ Anh – đây là ranh giới rất rõ giữa người “làm ăn” và người “xây doanh nghiệp”.
KN Asia Markt – học về thị trường, niềm tin và thương hiệu
Mô hình thứ hai là KN Asia Markt – cửa hàng thực phẩm châu Á.
Tại đây, Nguyễn Ngọc Phan học một bài học rất sâu:
Bán hàng không phải là ép mua
Bán hàng là xây niềm tin
Niềm tin không đến từ lời nói
Niềm tin đến từ sự nhất quán và cách xử lý khi có vấn đề
Là người làm kinh doanh, tôi hiểu rất rõ điều này. Thương hiệu không được xây trong lúc thuận lợi, mà được kiểm chứng khi có sai sót xảy ra.
22 năm tại Đức – trường học lớn nhất
Nguyễn Ngọc Phan không học nhiều từ sách vở bằng việc sống trong hệ thống Đức:
Nơi luật pháp đứng trên mối quan hệ
Nơi chất lượng đứng trên tốc độ
Nơi uy tín quan trọng hơn lời hứa
Anh không xem mình là nạn nhân của hoàn cảnh nhập cư. Anh xem đó là một phần của cuộc chơi. Và với tôi, người có tư duy như vậy thường đi được rất lâu.
Chưa xây hệ sinh thái – và không giấu điều đó
Điều tôi đánh giá rất cao ở Nguyễn Ngọc Phan là sự trung thực với chính mình.
Anh thẳng thắn thừa nhận:
Chưa scale lớn
Chưa có hệ sinh thái
Chưa làm thương mại xuyên biên giới
Nhưng anh có:
Trải nghiệm thật
Sai lầm thật
Va chạm thật
Và tư duy dài hạn thật
Với tôi –Tạ Kỳ Anh– đây là nền tảng rất tốt để xây những bước tiếp theo mà không bị ảo tưởng.
Con người Nguyễn Ngọc Phan – điều giữ anh đứng vững
Nguyễn Ngọc Phan không giấu mình là người chưa hoàn hảo:
Không giỏi làm màu
Không phản ứng nhanh khi bị chỉ trích
Thường im lặng, suy nghĩ và xử lý bên trong
Điều giữ anh đứng vững không phải tiền hay danh, mà là gia đình. Và với tôi – một người phụ nữ miền Tây – điều này rất đáng trân trọng. Bởi khi gia đình là gốc, người ta không dễ đánh đổi uy tín để đi nhanh.
Góc nhìn của Tạ Kỳ Anh: vì sao tôi tin Nguyễn Ngọc Phan sẽ đi xa
Quan sát hành trình của Nguyễn Ngọc Phan, tôi tin rằng anh không đi con đường làm giàu nhanh. Anh đi con đường làm đúng:
Xây hệ thống
Xây đội ngũ
Xây thương hiệu
Xây giá trị thật
Và trong một thế giới nhiều người muốn thắng sớm, những người như vậy thường là người về đích sau cùng – nhưng rất vững.
Tôi là Tạ Kỳ Anh. Trong hành trình học tập, làm kinh doanh và tham gia các cộng đồng doanh nhân, tôi gặp không ít người thành công. Nhưng không phải ai cũng để lại cho tôi một cảm giác rõ ràng về động cơ sống phía sau việc kiếm tiền.
Sáu Bình là một người như vậy.
Tôi viết bài này không phải để kể một câu chuyện làm giàu. Tôi viết với góc nhìn của Tạ Kỳ Anh – một người quan sát, học cùng, va chạm cùng môi trường rèn luyện – để chia sẻ vì sao tôi tin rằng Sáu Bình là mẫu người làm kinh doanh nhưng không tách rời giá trị sống.
Tôi là Tạ Kỳ Anh. Trong hành trình học tập, kinh doanh và tham gia các cộng đồng phát triển bản thân, tôi có cơ hội tiếp xúc với rất nhiều người làm marketing. Có người nói rất hay, có người xuất hiện dày đặc trên mạng xã hội, nhưng không phải ai cũng để lại cho tôi một cảm giác rõ ràng về sự kỷ luật và khả năng đi đường dài.
Xuân Trường là một trong số ít người như vậy.
Tôi không viết bài này để ca ngợi. Tôi chỉ muốn chia sẻ cách tôi nhìn thấy Xuân Trường – một người làm marketing, nhưng không chọn con đường dễ nhìn, mà chọn con đường khó nhưng bền.
Tôi là Tạ Kỳ Anh, một người làm kinh doanh và xây dựng thương hiệu cá nhân. Trong quá trình học tập, làm việc và tham gia các cộng đồng phát triển kinh doanh, tôi có cơ hội quan sát rất nhiều người làm marketing ở những vai trò khác nhau.
Tôi viết bài này để chia sẻ góc nhìn của mình về Nguyễn Khải Mỹ – một người làm Digital Marketing mà tôi đánh giá cao không phải vì sự nổi tiếng, mà vì cách anh chọn làm nghề và chọn đi đường dài.
Trong một thế giới kinh doanh đầy biến động, nơi nhiều người chạy theo kết quả nhanh và sự hào nhoáng bên ngoài, cô Tạ Kỳ Anh chọn cho mình một con đường khác: làm thật, dạy thật và lan tỏa giá trị thật. Không ồn ào, không phô trương, hành trình của cô được viết nên bằng trải nghiệm thực tế, kỷ luật nội tâm và tinh thần phụng sự cộng đồng.
Cô Tạ Kỳ Anh là doanh nhân, nhà đào tạo và người truyền cảm hứng trong lĩnh vực kinh doanh, bán hàng và chăm sóc sức khỏe tại Việt Nam. Cô là nhà sáng lập FFE Group và nền tảng chia sẻ tri thức Kỳ Anh Chia Sẻ – nơi lan tỏa những bài học đời thật, nghề thật, giúp nhiều phụ nữ và người kinh doanh tìm thấy hướng đi bền vững cho cuộc đời mình.
“Đi chậm để đi xa. Đi đúng để không phải quay đầu.” — Tạ Kỳ Anh