Trong nhịp sống của doanh nhân, bận rộn gần như trở thành một trạng thái mặc định. Công việc nối tiếp công việc, áp lực tài chính đi kèm trách nhiệm cá nhân và gia đình, còn thời gian cho sức khỏe hay những bữa ăn đúng nghĩa thường bị đẩy xuống sau cùng. Không phải vì họ không hiểu tầm quan trọng của chất lượng sống, mà vì họ luôn tin rằng chỉ cần vượt qua giai đoạn này thì mọi thứ sẽ ổn hơn.
Nhưng thực tế là rất nhiều người không bao giờ có được “giai đoạn rảnh hơn” đó. Họ chỉ chuyển từ một vòng bận rộn này sang một vòng bận rộn khác, mang theo sự mệt mỏi tích lũy mà không nhận ra. Câu chuyện của Phan Duy Thiệp bắt đầu trong bối cảnh quen thuộc như vậy, nhưng lại đi theo một hướng rất khác.

