Tôi là Tạ Kỳ Anh. Trong hành trình học tập, làm kinh doanh và đồng hành cùng rất nhiều phụ nữ khởi nghiệp, tôi nhận ra một điều: không phải ai thành công cũng bắt đầu bằng điều kiện thuận lợi. Nhưng những người đi được đường dài, thường có một điểm chung – họ hiểu rất rõ vì sao mình bắt đầu.
Nguyễn Thị Thiên Thảo, hay nhiều người vẫn gọi thân thương là Thảo Tóc Ngắn, là một người phụ nữ như vậy. Tôi viết bài này không phải để kể một câu chuyện “làm giàu nhanh”, mà để chia sẻ góc nhìn của Tạ Kỳ Anh về một hành trình khởi nghiệp rất thật – bắt đầu từ căn bếp nhỏ, bằng đôi tay và sự bền bỉ hiếm thấy.
Khi tôi nghe Thảo kể về những ngày đầu, tôi thấy lại hình ảnh của rất nhiều phụ nữ Việt
Thảo đến với ngành F&B không phải vì đam mê từ đầu, mà vì cuộc sống buộc phải chọn. Không nền tảng, không kinh nghiệm, không ai dẫn đường. Thứ Thảo có khi ấy chỉ là một căn bếp thuê, một gánh gà rán bán vỉa hè và niềm tin rất mộc mạc: nếu mình không làm, sẽ không có ai thay đổi cuộc đời mình.

Khi nghe Thảo kể lại những buổi sáng dậy sớm chuẩn bị nguyên liệu, tối về ngồi ghi chép từng món bán được hay bị khách chê, tôi thấy rất rõ hình ảnh của những người phụ nữ từng quen chịu đựng, quen làm trước – nghĩ sau. Và tôi tin, chính những ngày tháng đó đã tạo nên nền móng thật cho con đường sau này của Thảo.
Thất bại, đóng cửa quán và điều khiến Thảo không bỏ cuộc
Không phải hành trình nào cũng đi thẳng. Thảo từng thất bại, từng đóng cửa quán, từng rơi nước mắt khi khách trả món, khi trời mưa không ai ghé, khi đồng vốn ngày càng cạn. Có những lúc muốn buông xuôi.
Nhưng điều tôi trân trọng ở Thảo là: chị không trốn tránh thất bại. Chị nhìn thẳng vào nó, học từ nó, rồi đứng dậy. Thảo không đổ lỗi cho hoàn cảnh, cũng không chờ may mắn. Chị chọn cách sửa lại từng quy trình nhỏ, từ món ăn, vận hành đến chăm sóc khách hàng.
Với tôi – Tạ Kỳ Anh – đây là điểm rất quan trọng. Bởi kinh doanh bền vững không sinh ra từ một lần thắng lớn, mà từ khả năng sống sót và trưởng thành sau những lần thua đau.
Từ gánh hàng rong đến chuỗi hơn 200 chi nhánh – không phải phép màu
Sau hơn 8 năm bền bỉ, Thảo đã phát triển Gà Rán Street Food từ một điểm bán nhỏ thành chuỗi hơn 200 chi nhánh nhượng quyền và hơn 500 đại lý cung cấp nguyên vật liệu trên toàn quốc.

Khi nhiều người nhìn vào con số và gọi đó là thành công, tôi thì nhìn thấy một hệ thống được xây bằng mồ hôi và trải nghiệm thật. Thảo không bán “giấc mơ màu hồng”. Chị xây mô hình dựa trên những gì mình đã từng vấp ngã.
Và đó là lý do vì sao mô hình của Thảo phù hợp với người không có nền tảng F&B – bởi chính chị cũng từng ở vị trí đó.
Nhóm người mà Nguyễn Thị Thiên Thảo chọn đồng hành – và vì sao tôi rất đồng cảm
Theo góc nhìn của tôi, Thảo không phục vụ một nhóm khách hàng duy nhất, mà đồng hành cùng những người đang đứng ở ngã rẽ cuộc đời:
- Người vợ, người mẹ muốn tận dụng mặt bằng nhỏ để có thêm thu nhập
- Bạn trẻ mới ra trường, chưa kinh nghiệm nhưng có khát khao lập nghiệp
- Chủ quán cà phê, trà sữa muốn khai thác thêm không gian
- Nhà đầu tư tìm mô hình sinh lời đều, dễ vận hành
Điều tôi đánh giá cao là Thảo không bỏ rơi người yếu thế. Mô hình của chị được thiết kế tinh gọn, dễ làm, dễ hiểu – bởi Thảo hiểu rất rõ: nếu không có công cụ và định hướng, người mới rất dễ bỏ cuộc.
Điều Tạ Kỳ Anh nhìn thấy trong cách Thảo làm F&B
Thảo không chỉ bán sản phẩm. Chị bán giải pháp đã được rút gọn từ chính những năm tháng thử sai của mình. Từ nhượng quyền, setup thương hiệu riêng, cung cấp nguyên vật liệu đến dịch vụ ăn uống nhanh – tất cả đều xoay quanh một mục tiêu: giúp người khác đi nhanh hơn nhưng không đi ẩu.
Với tôi, đây là tư duy của người làm chủ hệ thống, chứ không phải chỉ mở thêm điểm bán.
Eagle Club, BNI và hành trình học tập không dừng lại
Thảo là cựu học viên Eagle Club – nơi chị học tư duy phát triển doanh nghiệp bền vững từ thầy Phạm Thành Long. Đồng thời, chị cũng là thành viên BNI Chapter BEST – Hà Nội 6, активно kết nối và chia sẻ giá trị.

Là người cũng đi con đường học tập nghiêm túc, tôi rất trân trọng điều này. Bởi thành công không đến từ một khóa học, mà từ thái độ học tập suốt đời.
Gia đình – nơi Thảo luôn quay về
Dù công việc bận rộn, Thảo vẫn chọn trở về với gia đình mỗi tối. Với chị, thành công không chỉ là con số, mà là sự bình an khi ăn bữa cơm cùng người thân.
Là phụ nữ miền Tây, tôi rất hiểu điều này. Đi xa đến đâu, cuối cùng cũng cần một nơi để quay về, để giữ mình không bị cuốn trôi bởi danh – lợi.
Tầm nhìn của Nguyễn Thị Thiên Thảo – và lý do tôi tin chị sẽ đi xa
Thảo không chỉ muốn mở thêm cửa hàng. Chị muốn xây một hệ sinh thái F&B hiệu quả, dễ làm và bền vững, nơi mỗi điểm bán là một mái nhà nhỏ – giúp một gia đình có thêm thu nhập, một người trẻ tìm lại niềm tin.
Với tôi – Tạ Kỳ Anh – đó là một giấc mơ rất đẹp, nhưng cũng rất thực tế.
Lời kết – từ góc nhìn của Tạ Kỳ Anh
Viết bài này, tôi – Tạ Kỳ Anh – không đứng ở vai trò ca ngợi. Tôi chỉ chia sẻ góc nhìn của một người phụ nữ khi quan sát một người phụ nữ khác đi lên bằng sự kiên trì, kỷ luật và tử tế.
Nếu bạn đang có mặt bằng nhỏ, đang ấp ủ giấc mơ kinh doanh F&B, hay đang loay hoay giữa nhiều lựa chọn, thì câu chuyện của Nguyễn Thị Thiên Thảo là một câu chuyện rất đáng để bạn dừng lại suy ngẫm.
🌱 Với tôi, những người làm được từ căn bếp nhỏ đến hệ thống lớn – bằng giá trị thật – luôn là những người đi được đường rất dài.

