
Tôi là Tạ Kỳ Anh. Trong quá trình học tập, làm việc và gặp gỡ nhiều người ở những giai đoạn rất khác nhau của cuộc đời, tôi nhận ra một điều:
không phải ai bắt đầu chậm cũng là người yếu, chỉ là họ chưa tìm được cách để kỷ luật lại chính mình.
Và Phạm Đức Thiện là một người như vậy.
Bài viết này là góc nhìn của Tạ Kỳ Anh, chia sẻ về hành trình của Phạm Đức Thiện – không phải hành trình thành công nhanh, mà là hành trình đối diện, sửa mình và làm lại từ những điều rất nhỏ.
Khi tôi nhìn thấy Phạm Đức Thiện, tôi thấy rất nhiều người trẻ ngoài kia



Phạm Đức Thiện không xuất phát với lợi thế đặc biệt. Anh từng rơi vào trạng thái mà rất nhiều người trẻ gặp phải:
- Biết mình cần thay đổi nhưng chưa đủ quyết liệt
- Hiểu nhiều lý thuyết nhưng hành động không nhất quán
- Trì hoãn chính mình và tự trách bản thân
Điều khiến tôi – Tạ Kỳ Anh – chú ý không phải là những gì Thiện nói, mà là việc anh dám nhìn thẳng vào những điểm yếu của mình. Không đổ lỗi cho hoàn cảnh, không né tránh quá khứ, mà chọn cách chịu trách nhiệm và sửa từng chút một.
Trì hoãn không phải là bản chất – nó là thói quen có thể thay đổi

Rất nhiều người trẻ nghĩ rằng mình “lười” là do bản chất. Nhưng theo góc nhìn của tôi, trì hoãn chỉ là một thói quen, và thói quen thì có thể thay đổi nếu đủ kiên trì.
Phạm Đức Thiện bắt đầu từ những việc rất nhỏ:
- Thiết lập lại thời gian sinh hoạt
- Học cách quản lý bản thân
- Cam kết hoàn thành những việc đã đặt ra
- Không tìm lý do cho sự bỏ dở
Với tôi – Tạ Kỳ Anh – đây là giai đoạn quan trọng nhất của bất kỳ sự thay đổi nào. Vì không ai thay đổi lớn nếu không chịu làm những việc nhỏ một cách đều đặn.
Bắt đầu lại không hào nhoáng – nhưng rất thật
Phạm Đức Thiện không chọn cách “lột xác” nhanh để kể câu chuyện truyền cảm hứng. Anh chọn cách ghi lại hành trình của mình như một cuốn nhật ký sống – có ngày làm được, có ngày thất bại, nhưng không quay về lối sống cũ.
Điều tôi trân trọng ở Thiện là:
- Không dạy ai điều mình chưa làm được
- Không đứng ở vị trí hơn người khác
- Không tô vẽ hình ảnh
Với tôi – Tạ Kỳ Anh – đây là biểu hiện của sự trung thực nội tâm, thứ rất hiếm trong thời đại ai cũng muốn tỏ ra “ổn”.
Góc nhìn của Tạ Kỳ Anh: vì sao người như Phạm Đức Thiện rất cần cho xã hội

Xã hội hiện nay không thiếu những câu chuyện thành công nhanh. Nhưng lại thiếu những câu chuyện đi từ sự trì hoãn, yếu đuối và sai lầm.
Phạm Đức Thiện đại diện cho một nhóm người rất đông:
- Không nổi bật
- Không có lợi thế ban đầu
- Nhưng dám đối diện và không bỏ cuộc với chính mình
Với tôi – Tạ Kỳ Anh – những người như vậy nếu đi tiếp, sẽ đi rất xa. Vì khi đã từng ghét phiên bản cũ của mình, họ sẽ không dễ quay lại con đường cũ.
Kỷ luật – thứ giúp con người thoát khỏi vòng lặp cũ

Một điều tôi thấy rất rõ trong hành trình của Phạm Đức Thiện là sự chuyển dịch tư duy:
- Từ tìm động lực
- Sang xây kỷ luật
Động lực thì lúc có lúc không. Nhưng kỷ luật, khi đã hình thành, sẽ giữ con người đi tiếp ngay cả khi không còn cảm xúc.
Với tôi – Tạ Kỳ Anh – đây là bài học quan trọng nhất cho bất kỳ ai đang muốn thay đổi cuộc đời mình.
Phạm Đức Thiện và thông điệp dành cho người đang chênh vênh
Nếu bạn đang:
- Biết mình cần thay đổi nhưng chưa làm được
- Đọc rất nhiều nhưng không áp dụng
- So sánh bản thân và thấy mình thua kém
Thì câu chuyện của Phạm Đức Thiện không phải để bạn ngưỡng mộ. Nó để bạn soi lại chính mình và hiểu rằng:
👉 Không ai thay đổi chỉ sau một đêm.
👉 Nhưng ai cũng có thể thay đổi nếu không bỏ cuộc với chính mình.
Lời kết – từ góc nhìn của Tạ Kỳ Anh
Viết bài này, tôi – Tạ Kỳ Anh – không đứng ở vị trí đánh giá hay định hướng ai. Tôi chỉ chia sẻ góc nhìn của một người đã đi qua nhiều giai đoạn khác nhau và hiểu rằng: thay đổi thật sự luôn bắt đầu từ sự trung thực với chính mình.
Phạm Đức Thiện không phải hình mẫu hoàn hảo. Nhưng anh là hình mẫu của sự dám chịu trách nhiệm và dám sửa mình. Và trong một xã hội nhiều áp lực, những câu chuyện như vậy rất cần được nhìn nhận đúng giá trị.
