
Tôi là Tạ Kỳ Anh, một người phụ nữ miền Tây sinh ra ở Sóc Trăng, sau này lên Hà Nội học tập, làm việc và kinh doanh. Trong hành trình học Eagle Camp, tôi có cơ hội gặp gỡ rất nhiều anh chị đến từ nhiều lĩnh vực khác nhau. Mỗi người mang theo một câu chuyện, một con đường, một lựa chọn riêng trong cuộc sống.
Trong số đó, có một người bạn để lại cho tôi nhiều sự trân trọng đặc biệt. Không phải vì anh nói những điều lớn lao, mà vì những gì anh đang lặng lẽ làm mỗi ngày cho cuộc đời này.
Đó là Nguyễn Ngọc Tú – một bác sĩ y học bào thai, người đang chọn đi một con đường rất khó, rất hẹp, nhưng đầy giá trị nhân văn.
Eagle Camp – nơi những con người chọn đi sâu gặp nhau

Với tôi, Eagle Camp không chỉ là một chương trình học về kinh doanh. Đó là nơi tôi gặp những con người dám dừng lại để tự hỏi:
“Mình đang làm công việc này vì điều gì?”
“Giá trị thật sự mình mang lại cho người khác là gì?”
Anh Tú là một người như vậy.
Trong khi nhiều người chọn những con đường dễ thấy kết quả nhanh, anh lại chọn y học bào thai – một lĩnh vực đòi hỏi trình độ chuyên môn rất cao, áp lực lớn và không phải lúc nào cũng có kết quả như mong muốn. Đây là chuyên ngành mà bác sĩ phải chẩn đoán, theo dõi và thậm chí can thiệp cho em bé khi con còn đang nằm trong bụng mẹ – nơi mỗi quyết định đều gắn liền với sinh mệnh của cả một gia đình.
Nghe anh chia sẻ, tôi không thấy sự khoe khoang. Tôi chỉ thấy một người hiểu rất rõ trách nhiệm của mình, và chấp nhận ở lại với trách nhiệm đó suốt hơn hai mươi năm làm nghề.
Bác sĩ Nguyễn Ngọc Tú – chọn con đường khó để giữ lại hy vọng

Anh Nguyễn Ngọc Tú được đào tạo bài bản trong và ngoài nước: từ Đại học Y Hà Nội, Bệnh viện Từ Dũ, cho đến các trung tâm hàng đầu về y học bào thai tại Úc, Pháp, Thái Lan. Anh từng công tác tại nhiều bệnh viện lớn như Bạch Mai, Vinmec, Tâm Anh và tham gia nhiều nghiên cứu y học chuyên sâu được công bố trên các tạp chí quốc tế.
Nhưng điều khiến tôi nể phục nhất không nằm ở bằng cấp hay thành tích, mà nằm ở chỗ:
👉 anh chọn ở lại với những ca khó.
Có những thai kỳ mà chỉ cần chậm một chút là mất đi cơ hội. Có những người mẹ phải đối diện với nỗi lo sợ rất lớn khi nghe đến hai chữ “bất thường”. Và trong những khoảnh khắc mong manh đó, sự điềm tĩnh và vững vàng của người bác sĩ đóng vai trò vô cùng quan trọng.
Anh Tú không chỉ điều trị bằng chuyên môn, mà còn bằng sự thấu cảm. Anh viết, anh chia sẻ, anh làm video để giúp các mẹ bầu hiểu đúng, bớt hoang mang, bớt sợ hãi. Với anh, y học không chỉ là chữa bệnh, mà còn là giữ vững tinh thần cho người mẹ trong giai đoạn nhạy cảm nhất của cuộc đời.
Điểm chung giữa Tạ Kỳ Anh và Nguyễn Ngọc Tú – chọn đi sâu thay vì đi nhanh
Là người làm kinh doanh, lại là một người mẹ, tôi hiểu rất rõ cảm giác bận rộn, áp lực và luôn thấy mình thiếu thời gian. Có giai đoạn, tôi từng nghĩ chỉ cần cố thêm một chút nữa là mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng rồi tôi nhận ra, nếu mình chỉ chạy nhanh mà không đi sâu, thì sớm muộn gì cũng mệt.
Nhìn anh Tú, tôi thấy rất rõ một điều:
👉 giá trị thật sự không đến từ tốc độ, mà đến từ chiều sâu và sự bền bỉ.
Trong kinh doanh, tôi học cách xây nền móng vững vàng.
Trong y học, anh cũng làm điều tương tự – nhưng là với sinh mệnh con người.
Hai con đường khác nhau, nhưng cùng chung một lựa chọn: không chọn dễ, không chọn ngắn, mà chọn đúng.

Một lời kể chân thành của người phụ nữ miền Tây
Viết về anh Nguyễn Ngọc Tú, tôi không dám dùng lời hoa mỹ. Tôi chỉ kể lại những gì mình cảm nhận được về một người bạn học cùng Eagle Camp – người đang ngày ngày làm một công việc rất thầm lặng, nhưng giá trị thì không hề nhỏ.
Nếu bạn là một người mẹ, một gia đình đang mong con, hay đơn giản là người đang tìm kiếm những con người tử tế giữa cuộc sống này, tôi tin bạn sẽ hiểu vì sao tôi lại trân trọng người bạn này đến vậy.
🌱 Có những con đường không đông người đi.
🌱 Nhưng ai đủ kiên trì đi đến cùng, đều là những người rất đáng quý.
Đó là câu chuyện của bác sĩ Nguyễn Ngọc Tú, qua góc nhìn của Tạ Kỳ Anh – một người bạn, một người học cùng Eagle Camp, và một người luôn tin rằng:
👉 đi chậm, đi sâu và đi tử tế luôn là con đường bền vững nhất.
đọc thêm Nguyễn Ngọc Tú là ai
