Phạm Thành Long – Người thầy dạy tôi lãnh đạo qua những chuyến caravan xuyên Việt

Tôi là Tạ Kỳ Anh, một người phụ nữ miền Tây, hiện đang sống và làm việc tại Hà Nội, và là học trò Eagle Camp 23–24 của Phạm Thành Long.
Tôi viết những dòng này không phải để kể một câu chuyện cho hay, cũng không phải để ca ngợi ai đó bằng lời hoa mỹ. Tôi chỉ đơn giản là một người học trò, muốn ghi lại những điều mình đã được thấy, được đi và được học, trong những chuyến caravan xuyên Việt cùng thầy.

Là người làm kinh doanh, lại là một người mẹ, tôi hiểu rất rõ cảm giác bận rộn, áp lực và luôn phải chạy theo thời gian. Trước khi bước vào Eagle Camp, tôi từng nghĩ lãnh đạo là phải mạnh mẽ, quyết liệt, nói nhiều và ra lệnh giỏi. Nhưng chính qua những chuyến caravan ấy, tôi dần nhận ra:
👉 Lãnh đạo không nằm ở việc bạn nói bao nhiêu, mà ở cách bạn chuẩn bị, cách bạn giữ kỷ luật và cách bạn chịu trách nhiệm cho cả tập thể

Những chuyến caravan xuyên Việt – lớp học lãnh đạo không bảng đen

Đi đường dài mới thấy rõ kỷ luật và trách nhiệm

Tui còn nhớ hoài mấy chuyến caravan cùng Phạm Thành Long.
Đường thì dài, xe thì nhiều, người thì mỗi người một tánh. Vậy mà khi vô đoàn rồi, tự nhiên ai cũng biết mình phải đi sao cho đúng, cho an toàn, cho không làm phiền người khác. Không ai nói lớn tiếng, không ai tỏ ra hơn thua, mà mọi thứ cứ vô nề nếp.

Đi từ Hà Nội vô Nha Trang, rồi Hà Nội đi Hà Tĩnh, có chuyến thì Hà Nội – Điện Biên – Hà Nội, mỗi chặng là một thử thách. Đường núi có, đường dài có, mệt có, căng thẳng cũng có. Nhưng lạ lắm, càng đi càng thấy lòng mình lắng xuống.

Tui để ý thầy không nói nhiều. Thầy không cần nhắc hoài. Trước khi đi, thầy nói rõ từng việc một: đi giờ nào, giữ tốc độ ra sao, khi nào dừng, khi nào chạy tiếp. Rồi khi đã lên đường, thầy để cho mọi người tự đi trong khuôn khổ đó. Có chuyện gì phát sinh, thầy xử lý gọn gàng, dứt khoát, không la rầy, không làm ai mất mặt.

Là người miền Tây, tui quen cái kiểu sống “coi nhau bằng cái tình”. Nhưng qua mấy chuyến đi này, tui mới thấm thêm một điều:
👉 Cái tình mà không có kỷ luật thì dễ rối, còn kỷ luật mà không có tình thì dễ mệt.
Thầy Phạm Thành Long là người dung hòa được hai cái đó.

Trong caravan, chỉ cần một người chạy ẩu là cả đoàn nguy hiểm. Trong kinh doanh cũng vậy, chỉ cần một người làm sai là cả đội trả giá. Thầy không dạy điều đó bằng slide hay giáo trình, mà dạy bằng chính cách thầy dẫn đoàn, từng cây số một.

Có những lúc xe chạy đều đều, nhìn cảnh núi rừng hai bên, tui chợt nghĩ:
“Nếu kinh doanh mà mình cũng đi được chậm rãi, chắc chắn, biết lo cho người phía sau như vầy, thì chắc mình đi đường dài được thiệt.”

Với tui, mấy chuyến caravan đó không phải là chuyến đi chơi.
Nó là lớp học làm người, làm lãnh đạo, làm người đứng đầu, mà bài giảng nằm ngay trên từng cung đường.

hầy Phạm Thành Long và bài học “đi đường dài” cho người làm kinh doanh bận rộn

Lãnh đạo không chỉ nằm trong giáo trình

Tui để ý một điều rất rõ khi đi caravan cùng Phạm Thành Long:
thầy không bao giờ tỏ ra vội.
Mà cũng không bao giờ để mọi chuyện trôi theo cảm xúc.

Trước mỗi chuyến đi, thầy chuẩn bị rất kỹ. Không phải kiểu làm cho có, mà là chuẩn bị để khi đã lên đường thì ai cũng yên tâm. Tui nhìn thấy điều đó và chợt liên hệ tới chính cuộc sống của mình – một người làm kinh doanh, làm mẹ, lúc nào cũng thấy thiếu thời gian.

Hồi trước, tui hay nghĩ:
“Phải nhanh hơn người khác thì mới thắng.”
Nhưng qua cách thầy đi đường dài, tui hiểu ra:
👉 Không phải nhanh là thắng, mà là đi đều – đi chắc – đi hoài mà không rớt ai lại phía sau.

Người làm văn phòng, người kinh doanh nhỏ hay lớn gì cũng vậy. Ai cũng bận. Ai cũng muốn có thêm thu nhập, có thêm thời gian cho gia đình, cho bản thân. Nhưng nhiều khi mình nóng ruột quá, mình chọn cách làm nhanh, quyết liệt, mà quên mất coi lại sức mình, coi lại đội nhóm mình.

Thầy thì khác.
Thầy không ép đoàn xe chạy nhanh hơn khả năng.
Thầy chọn tốc độ mà ai cũng theo được.
Và chính cái tốc độ đó mới giúp cả đoàn đi xa.

Tui học được từ thầy một bài học rất đời:
Trong kinh doanh cũng như trong cuộc sống,
nếu mình cứ chạy theo mục tiêu mà quên chăm sóc con người,
thì tới lúc dừng lại rồi, mình cũng không còn ai để ngồi ăn chung một bữa cơm cho trọn vẹn.

Có lẽ vì vậy mà những chuyến caravan với thầy không làm người ta mệt thêm, mà ngược lại, làm người ta sáng ra nhiều điều.
Sáng ra cách làm việc.
Sáng ra cách dẫn dắt.
Và sáng ra cả cách sống cho đàng hoàng, tử tế hơn.

Với tui – một người phụ nữ miền Tây, từng vừa làm vừa chạy, vừa lo kiếm tiền vừa lo gia đình – thì bài học “đi đường dài” này thiệt sự rất đáng giá. Nó không hào nhoáng, nhưng xài được lâu. Mà cái gì xài được lâu, với tui, mới là cái đáng quý.

Là học trò Eagle Camp 23–24, tui học được những điều không có trong giáo trình

Học làm lãnh đạo từ những điều rất đời

Tui sinh ra ở miền Tây, quen với cuộc sống giản dị, quen làm nhiều hơn nói. Lên Hà Nội lập nghiệp, rồi bước vô con đường kinh doanh, có lúc tui cũng giống như nhiều người khác: chạy miết mà không biết mình đang mệt lúc nào.

Trước khi vô Eagle Camp, tui từng nghĩ:
chỉ cần mình cố thêm chút nữa, làm thêm chút nữa, thì mọi chuyện sẽ ổn.
Nhưng thực tế là càng cố, tui càng thấy mình xa dần những bữa cơm trọn vẹn, xa cả cảm giác bình an trong lòng.

Tham gia Eagle Camp 23–24, rồi được đi caravan cùng Phạm Thành Long, tui mới hiểu ra:
👉 Có những thứ không ai dạy mình bằng lý thuyết được, mà phải sống trong môi trường đó thì mình mới thấm.

Tui học được cách chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.
Đi caravan, không ai chạy giùm mình được. Tay lái là của mình, quyết định là của mình. Trong kinh doanh cũng y chang vậy. Không thể đổ thừa hoàn cảnh, không thể trông chờ ai gánh thay.

Tui học được cách giữ kỷ luật với bản thân, không phải vì sợ bị nhắc, mà vì hiểu rằng nếu mình buông lỏng, người khác sẽ chịu ảnh hưởng. Làm lãnh đạo, có khi không cần nói nhiều, nhưng mình sống sao, người ta nhìn vô người ta biết.

Và điều quan trọng nhất, tui học được cách đối xử tử tế với chính mình.
Không ép mình chạy quá sức.
Không đánh đổi hết thời gian cho công việc rồi tới lúc nhìn lại, thấy mình mất quá nhiều thứ quý hơn tiền.

Là một người phụ nữ miền Tây, lại vừa làm kinh doanh, vừa làm mẹ, tui không mong trở thành ai đó quá lớn lao. Tui chỉ mong mình là một người đi được đường dài, đủ tỉnh táo để làm việc, đủ khỏe để lo cho gia đình, và đủ bình tĩnh để tận hưởng cuộc sống mình đang có.

Những điều đó, tui không tìm thấy trong sách.
Tui tìm thấy nó trên những cung đường dài, trong cách thầy dẫn dắt, và trong môi trường Eagle Camp – nơi mỗi người tự soi lại mình, chứ không phải để so sánh với ai.

Lời tri ân của một người học trò miền Tây – và điều tui muốn gửi lại cho người đang bận rộn

Biết ơn người dẫn đường

Nếu ai đó hỏi tui rằng, học được gì lớn nhất khi đi cùng Phạm Thành Long, tui sẽ không nói về kiến thức, cũng không nói về tiền bạc.
Tui sẽ nói rằng: tui học được cách làm người cho đàng hoàng, rồi mới làm kinh doanh cho bền.

Thầy không dạy tui phải trở thành ai đó thật lớn.
Thầy chỉ cho tui thấy, nếu mình sống có kỷ luật, có trách nhiệm và có tình, thì sớm muộn gì mình cũng đứng vững trên con đường của mình. Mà đứng vững rồi, thì đi xa hay không là chuyện của thời gian.

Là một người phụ nữ miền Tây, từng vừa làm vừa lo, từng nghĩ rằng phải đánh đổi hết thời gian thì mới có thành quả, tui biết ngoài kia có rất nhiều người giống tui ngày trước.
Người làm văn phòng, người kinh doanh, người có thu nhập nhưng lúc nào cũng thiếu thời gian.
Thiếu thời gian cho gia đình.
Thiếu thời gian cho bản thân.
Và nhiều khi thiếu luôn cả sự bình an trong lòng.

Những chuyến caravan cùng thầy dạy tui một điều rất giản dị:
👉 Mình không cần chạy nhanh hơn ai hết, chỉ cần đi đúng – đi đều – và đừng bỏ rơi những người đi cùng mình.
Trong kinh doanh cũng vậy.
Trong gia đình cũng vậy.
Trong chính cuộc đời của mình cũng vậy.

Tui mang ơn thầy Phạm Thành Long không phải vì thầy cho tui cái gì, mà vì thầy giúp tui nhìn lại chính mình, để tui tự điều chỉnh, tự lớn lên, và tự chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình.

Bài viết này, với tui, là một lời cảm ơn.
Cảm ơn thầy vì đã dẫn dắt bằng hành động nhiều hơn lời nói.
Cảm ơn những chuyến đi dài đã cho tui cơ hội chậm lại, để hiểu rằng sống tử tế và có kỷ luật không làm mình thiệt đi, mà làm mình mạnh hơn.

Nếu bạn đang đọc tới những dòng này, và bạn cũng đang bận rộn giống như tui ngày trước, tui chỉ muốn nói một câu rất thiệt lòng:
🌱 Đừng đợi tới khi mệt quá mới dừng lại.
Hãy học cách đi đường dài, từ hôm nay.

Và nếu trên hành trình đó, bạn gặp được một người thầy biết dẫn đường bằng cả cái tâm và cái tầm, thì hãy trân trọng.
Vì không phải ai cũng may mắn có được điều đó – như tui đã từng.

xem thêm Tạ Kỳ Anh là ai

Tạ Kỳ Anh là ai? Góc nhìn của Lê Bá Tùng về nữ doanh nhân trẻ và nhà đào tạo FFE Group

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *